Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Tháng 02 : 340
Năm 2020 : 963
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Ước mơ trẻ em vùng cao bớt khó nhọc

"Thương bọn trẻ và nhiều hơn là nỗi trăn trở, day dứt muốn được làm một điều gì đó cho các em".

 

Uớc mơ trẻ em vùng cao bớt khó nhọc

 

Hình ảnh những em bé vùng cao với đôi mắt trong veo, nụ cười tươi rạng rỡ có lẽ đã in sâu vào tiềm thức của nhiều người. Nhưng cũng còn đó một tâm trạng chung mà không chỉ bạn và tôi trăn trở, đó là cuộc sống thiếu thốn đủ bề mà các em đang phải đối mặt.

 

Thiếu cả cơm ăn, áo mặc, thiếu vắng cả bàn tay chăm sóc của cha mẹ... Hình ảnh một đứa trẻ chỉ 4 – 5 tuổi phải cõng em trên lưng, nhỉnh hơn chút ít phải gánh cả gánh củi, xách nước từ khe suối cách nhà hàng chục km, hoặc làm lụng cực nhọc như người lớn... khiến nhiều người rơi lệ.

 

“Khi xem những tấm hình này, tôi thấy thương các em vô cùng vì cuộc sống quá thiếu thốn. Chỉ vài tuổi đầu mà đã phải làm đủ công việc nặng nhọc. Trong khi đó bằng tuổi này trẻ em thành phố chỉ có ăn, học, chơi.

Cũng chính những hình ảnh vất vả nhọc nhằn đó của các em nhỏ vùng cao lại góp phần khơi gợi về tuổi thơ vất vả của những ai đó từng chung cảnh ngộ. Là những người con được sinh ra và lớn lên từ những vùng đất nghèo khó đó.

 

 

“Đâu đó rất nhiều trên đất nước mình, có những con người, những cuộc sống thật khó khăn. Nhìn những cuộc sống đó tôi thấy mình thật nhỏ bé, thấy mình cần làm những việc có ích giúp họ có cuộc sống ấm no hơn.

    Trẻ em vùng cao, vâng khổ lắm. Nhất là những ngày đông giá rét xuống đến 1 - 2 độ, thậm chí âm độ. Gió núi thổi hun hút mà các em vẫn đôi chân trần và một manh áo đến lớp học.

     Những ngày đầu mùa đông giá rét, các thầy, cô giáolại tất bật  ra xin quần áo cũ (do các địa phương, tổ chức, cá nhân...làm từ thiện gửi về) cho học sinh. Nhưng sao xuể bởi cả huyện có tới trên 18 nghìn học sinh thì có đến 16 nghìn học sinh cần áo rét. Các huyện vùng cao nói chung, Phình Giàng- Điện Biên Đông  nói riêng rất cần đến những tấm long.

 

    “Nhìn những đứa trẻ này, tôi thấy hình ảnh mình trong đó. Đói nghèo và lạc hậu giờ vẫn đeo đẳng lấy quê tôi. Nếu như không có chính sách đưa học sinh đi học cử tuyển tại các trường đại học của Nhà nước và tôi không tự vượt lên chính mình, thì dù tuổi đời mới có 27, có lẽ tôi đã là bà mẹ của 3-4 đứa con nheo nhóc như bao bạn bè cùng lứa ở quê bây giờ. Nhờ chính sách, sự quan tâm của Nhà nước và học lực khá mà tôi được đi học cử tuyển đại học. Giờ tôi đã là một kỹ sư thủy lợi và công tác tại Sở Nông nghiệp của địa phương. Cái đói nghèo nơi vùng quê tôi đã sinh ra và lớn lên là nỗi ám ảnh và là sự trăn trở nhất của tôi bây giờ”.

      Với mong ước đất nước sẽ ngày càng phát triển, trẻ em nói chung và trẻ em miền núi nói riêng sẽ được sống cuộc sống đủ đầy là những điều mà rất nhiều bạn đọc trăn trở.

 

  Khi nhìn những tấm hình này thật thương cho các em, tương lai của các em không biết ra sẽ sao nhưng hiện tại thì thật xót xa. Nhà nước ta cần phát động nhiều phong trào hơn nữa và quan tâm hơn nữa để cho tương lai các em sáng sủa hơn. Và hơn thế nữa là cho các thế hệ mai sau... Muốn có một đất nước giàu mạnh, phồn vinh thì cần quan tâm và lo cho cuộc sống của dân được ấm no (đặc biệt là người nghèo), dân giàu nước mới mạnh. Quả thật nhìn các em tụ tập vào một nhà hàng xén xem nhờ tivi, tôi cảm thấy dân ở đấy quá nghèo nàn về thông tin, truyền thông thì làm sao các em được phát triển toàn diện...

  Đã gần nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những hình ảnh giống tuổi thơ của tôi vẫn hiện hữu hàng ngày. Thật buồn! Trẻ em vùng cao lẽ nào mãi vẫn là vùng cao thôi... Đâu đó chợt lóe sáng một chút niềm vui: Những kỳ thi đại học, cao đẳng cũng có những kết quả cao với mức điểm thủ khoa dành cho học sinh nông thôn, nhưng không phải nông thôn miền núi. Việt Nam có phát triển bền vững hay không, một phần nhờ ở việc thực hiện tốt công bằng xã hội. Nhưng điều đó sẽ thế nào khi mà đời sống nông thôn, đặc biệt là nông thôn miền núi vẫn rất khó khăn như thế này.

 

Những nỗi vất vả từ rất sớm của trẻ thơ, mặt khác cũng có những khía cạnh tích cực, như không ít bạn đọc từng là người trong cuộc chia sẻ:

 

 Mặc dù là vất vả nhưng vui lắm các bạn ạ. Với tôi đó là những chuyện bình thường vì tôi cũng trải qua những việc ấy mặc dù tôi sống rất gần thành phố. Đó là những kỷ niệm không bao giờ quên được. Những lúc khó khăn trong cuộc sống, nghĩ lại mà có động lực cố gắng hơn. Nhưng bây giờ các em khổ vậy không biết có được đi học không?? Hy vọng biết số phận bố mẹ mình khổ, mình khổ các em sẽ cố gắng học tập, giúp đỡ bố mẹ.

 

Cuộc sống mà, luôn có những mảng màu khác nhau. Tuy có những khó khăn, vất vả nhưng các em cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc là được. Tuổi thơ êm đềm và yên bình.

 

 

Chúng tôi cũng chia sẻ mong muốn của các bạn đọc, rằng Đảng và Nhà nước sẽ có những chính sách sát thực hơn nữa dành cho vùng cao, vùng sâu vùng xa. Đồng thời những tấm lòng nhân ái tiếp tục góp sức, chắp cánh cho ước mơ của người dân nói chung cũng như trẻ em ở những vùng còn nhiều khó khăn có thể trở thành hiện thực.

 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Video Clip